View Full Version : Nghệ thuật sống!!!!
Ngoc Hoa
17-03-2007, 11:28 PM
Hoa thích mảng này,các bạn cho Hoa post bài lên nhe!!!! Lâu lâu bùn đọc cũng thấy thú vị lắm đó!!!!!:)) :)) :)) :)) :))
Ngoc Hoa
17-03-2007, 11:33 PM
Ngày xưa, có lần “tập đoàn” yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Một yêu tinh nói: “Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi,nhưng giấu cái gì bây giờ?”.
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: “Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ,họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!”.
Một yêu tinh khác cho ý kiến: “Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem”.
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: “Không được. Con người rất khoẻ mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu”.
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng: “Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?”.
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
“Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển.
Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết”.
Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên: “Hay để nó ở một hành tinh khác đi!”.
Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp: “Không được, con người rất thông minh.
Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi”.
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến:
“Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người.
Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ
cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình.
Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!”.
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và
kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được
giấu ngay trong tâm hồn mình!
NHIỀU KHI HẠNH PHÚC Ở NGAY TRƯỚC MẮT MÀ MÌNH KHÔNG ĐỂ Ý!!!!!:x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x: :x_x:[/MEDIA]
Ngoc Hoa
17-03-2007, 11:38 PM
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ may mắn để nhận ra rằng mình có thể tuyệt vời đến thế nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là "vầng hào quang" quanh bạn không chói sáng.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ thông minh để hình dung ra một ngày nào đó mình sẽ có mặt trong hàng "top". Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn không thể trở thành nhân vật đứng đầu.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai mặc cho những người trong mộng của bạn vẫn chưa xuất hiện để cùng bạn chia sẽ những điều kì diệu trong cuộc sống. Nhưng điều đó không có nghĩa là người ấy không bao giờ đến.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể tạo ra một sự cạnh tranh hoàn hảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải kìm hãm "sự vươn lên" của chính mình.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể bộc lộ cho bạn thấy họ có thể yêu bạn như bạn luôn "mơ" về... Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải ngừng mơ về họ.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi bạn xứng đáng với tất cả những gì tốt nhất. Nhưng, cuộc sống không hẳn là công bằng với tất cả mọi người.
Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai một khi chưa tìm được "hoàng tử " của đời mình, thì không có nghĩa là chưa thể là một "nữ hoàng".
Có những điều trong cuộc sống dường như bất động mãi với thời gian, nhưng không vì thế mà ta cần phải "ra sức" để khiến nó vận hành.
DarkFuneral
18-03-2007, 12:23 AM
Coi mòi bạn Hoa có nhiều triết lý wé ta. Mà sao toàn là triết lý của con gái ko vậy. Ko có công bằng gì hết áh. Hổng chịu đâu phải có triết lý con trai nữa chứ.
Ngoc Hoa
18-03-2007, 12:36 PM
:) :) :) :)
Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:
- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5' (5 phút)
- Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
- Mình xem một chương trình tivi
- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.
Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim,
chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi,
tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.
Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời,
tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.
Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy,
bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.
Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.
Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.
Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.
"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???
đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.
Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.
Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,
nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.
"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh...
Ngoc Hoa
18-03-2007, 12:41 PM
:)) :)) :)) :)) :))
Mấy bài này Hoa thik nên sưu tầm lại....Bạn nào có bài nào hay gửi lên cho các bạn đọc với!!!! :) :) :) :) :) :) :) :)
MỖI NGÀY 1 CÂU CHUYỆN .... GIÚP IMPROVE KHẢ NĂNG VIẾT VĂN.....:-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P :-P
barney
18-03-2007, 11:29 PM
cái này mới nha.nhưng có vẻ hay đó!!!!
hoan nghênh bạn hoa.cứ thía muh phát huy hé!!!
DarkFuneral
19-03-2007, 08:07 AM
Hix hix câu chuyện bùn nhỉ. Cuộc đời sao lắm éo le. Nhưng nó improve cho môn tiếng Việt thui chứ làm sao mà improve dc môn essay đây. Khó lắm đó!!!
Ngoc Hoa
20-03-2007, 11:47 PM
:)) :)) :)) :))
Mình là người Việt thì phải giỏi tiếng việt chứ!!!!!!!!!!
:O_o: :O_o: :O_o: :O_o: :O_o:
Ngoc Hoa
20-03-2007, 11:50 PM
Họ đã cưới được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả khi 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận.
Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ “ Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ đổi lại và nói chuyện tiếp sau”.
Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ dừng lại và đổi giấy cho nhau.
Jack nhìn vào trang giấy kín những lời phàn nàn trách móc. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô thấy mình bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ :
Anh yêu em, em yêu ạ!
thatlongjuanh
04-07-2007, 08:13 AM
hay lém ... uh... u... lâu lâu ch0a em post ké vài bài được hem ?:innocent:
thatlongjuanh
04-07-2007, 08:42 AM
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ đang nhìn bức tranh mà kon giấu sâu trong đáy tủ , ánh mắt mẹ khiến k0n mún vẽ lại bức # ngay lập tức .
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ đang nói chiện với bạn mjnh`về kon và kon bik mjnh` cần cố gắng hơn nữa để mẹ c0a' thể tự hào khj nghĩ về kon chứ ko fải nói đỡ mọi tội lỗi ch0a kon .
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ biếu 1 cụ già nhặt ve chai khj cái bánh , khj gói kẹo , lúc thj` là ổ bánh ... Lúc đó kon hỉu sự tử tế và tình thương được đánh vần 1 cách đúng đắn như thế nào .
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ chuẩn bj. wà sjnh nhật ch0a kon nhưng lạ. nói là do ba đj công tác gửi về .( Mẹ vẫn ko nói ji` mặc dù bik kon luôn trách mẹ hok nhớ sjnh nhật kon ~~~> Điều khiến kon hỉu lầm mẹ ). Kon hỉu rằng tình iu thương ko fải chj? là lời nói .
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ tận tụy đj chăm nom người bạn nằm trong bệnh viện .Và kon hỉu rằng : chúng ta cần bik iu xương và chăm sóc lẫn nhau.
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ lun giúp đỡ người # nếu mẹ c0a' thể .Kon đã nhận ra rằng : kon nên giúp những người đnag gặp khó khăn khj mẹ cho kon 1 cuộc sống wa' ư đầy đủ .
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon cảm nhận được ánh mắt trìu mến, cái xoa đầu cho kon yên giấc và ánh mắt lo âu , cái siết tay khj kon ốm .Kon ko còn sợ ji` khj nằm trong vòng tay mẹ .
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ đang chăm chút ch0a gia đjnh` mjnh` . Kon hỉu rằng : Fải bik trân trọng những jì mjnh` đang c0a' ; vj` hạnh fúc là những điều giản dj. nhứt wanh ta.
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ lun hoàn thành tốt mọi việc 1 cách nhanh chóng và hiệu wa? nhứt . Và kon hỉu kon fải trở thành 1 người c0a' trách nhiệm như mẹ .
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ cũng rất bùn khj fải đánh mắng kon và mẹ lun lo lắng ch0a kon từng tí . Khj đó kon bik mẹ mún kon ngoan hơn và kon mún mjnh` lớn lên ngay lập tức để trở thành người mạnh mẽ . Khj đủ tự tjn rùi thj` ko chỉ để mẹ khỏi lo lắng mà kon còn c0a' thể lo ch0a mẹ....
( TB : Còn típ . Bài do em tự viết nếu ko tốt lắm mong mọi người góp y' :x_x: )
thatlongjuanh
04-07-2007, 08:59 AM
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon thấy mẹ đang khóc trước những lời nói "vô tâm" của mọi người ( nhưng chỉ khóc 1mjnh` ). Kon hỉu mjnh` đã trách nhầm mẹ khj mẹ dạy kon :" nước mắt fải chảy vào trong ko đc chảy ra ngoaj` "( vj` câu nói đó mà kon ko bao giờ dám khóc mỗi khj thấy bùn hoac đau khổ ~~> Khj ấy kon ghét mẹ :(( ) Nhưng đến khj kon thấy .... con mới hỉu ra rằng : mẹ chỉ mún kon mạnh mẽ để đối chọi được với bao sóng gió cuộc đời .( điều mẹ vẫn chưa làm được để rồi fải ấm ức khóc vj` những câu nói thj. phi ). và kon hỉu có thể vượt wa những tình cảm ủy mị mới có thể lớn lên và che chở ch0a mẹ được . Chjnh' vj` thê' kon ko ch0a fép mjnh` là kẻ hèn yếu .
Khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy ... kon học được rất nhìu từ mẹ . Và kon bik mjnh` fai? làm ji` trong cuộc sống , đã bik nén bớt nước mắt để đứng lên mặc dù nhiu` khj vẫn ko thể cầm nổi nước mắt.
khi mẹ nghĩ kon ko nhjn` thấy... kon thấy mẹ và mún hét thật to rằng : Cảm ơn mẹ vì những điều mẹ đã ch0a kon thấy .Kon iu mẹ ... Iu rất nhìu :innocent:
TB: " Chán cuộc đời ta đâu cần khóc
Chj? mỉm cưởi đau xót mà thuj
Sống đau thương ta vẫn cứ cười
Cười nức nở để ko rơi nước mắt ."
Nhoxkon (BK):sweat:
hai_nguyen_hacker
05-07-2007, 07:59 AM
Thấy em viết cũng hay đấy, nhưng mà nếu đọc xong chắc anh ..mù màu luôn wé!
Coconut
12-07-2007, 07:49 PM
Hay wá hay wá, mà sao lâu rùi ko thấy chủ topic post típ nữa vậy. Tui cũng thít khoản này lắm nha. +:(
Rinboy
06-08-2007, 10:50 AM
Hạt muối Bé nói với hạt muối To: “Em đến chia tay chị này, em sắp được hòa trong đại dương”. Muối To trố mắt: “Em dại quá, sao lại để đánh mất mình như thế. Em muốn thì em cứ làm, chị không điên!“.
http://ngoisao.net/News/Hoc-song/2007/07/3B9BFFE5/
Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối To lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, diêm dân gạt nó ra ngoài, xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được đội lên đầu, hay bê bên lưng rồi đóng vào bao sạch đẹp... Lần đầu tiên nó thấy mình bị xúc phạm!
Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng người ta cho nó vào nồi cám heo. Phải hóa thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn này ư? Nó tủi nhục ê chề! Lòng kiêu hãnh không cho phép nó “tế thân” cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn mặc cho nước sôi trăm độ cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó.
Khi rửa máng heo, người ta phát hiện nó, và chẳng cần nghĩ suy, ném nó ra đường lộ. Người người qua lại đạp lên nó.
Trời đổ mưa, muối Bé, bây giờ là hạt mưa, gặp lại muối To mừng rỡ, ngạc nhiên: “Ôi chị muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một mình ở chốn này!”. Muối To sụt sùi kể: “Số kiếp của chị khổ lắm, tủi nhục lắm... hư, hư... còn em sống thế nào?”. “Tuyệt lắm chị ơi! - muối Bé hí hửng - khi em hòa tan trong nước biển, em được bay lên trời, thỏa thích ngắm Trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho Trái đất thêm xanh tươi. Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên Trái đất trước khi về biển, chuẩn bị một hành trình tuyệt vời khác... Thôi em chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn”.
Nhìn muối Bé hòa mình với dòng chảy, xa dần... bỗng dưng muối To thèm khát cuộc sống như muối Bé, muốn hòa tan, hòa tan... Nhưng... chao ôi, quá muộn rồi? Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta chà đạp!
Rinboy
06-08-2007, 10:51 AM
Hạt muối Bé nói với hạt muối To: “Em đến chia tay chị này, em sắp được hòa trong đại dương”. Muối To trố mắt: “Em dại quá, sao lại để đánh mất mình như thế. Em muốn thì em cứ làm, chị không điên!“.
http://ngoisao.net/News/Hoc-song/2007/07/3B9BFFE5/
Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối To lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, diêm dân gạt nó ra ngoài, xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được đội lên đầu, hay bê bên lưng rồi đóng vào bao sạch đẹp... Lần đầu tiên nó thấy mình bị xúc phạm!
Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng người ta cho nó vào nồi cám heo. Phải hóa thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn này ư? Nó tủi nhục ê chề! Lòng kiêu hãnh không cho phép nó “tế thân” cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn mặc cho nước sôi trăm độ cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó.
Khi rửa máng heo, người ta phát hiện nó, và chẳng cần nghĩ suy, ném nó ra đường lộ. Người người qua lại đạp lên nó.
Trời đổ mưa, muối Bé, bây giờ là hạt mưa, gặp lại muối To mừng rỡ, ngạc nhiên: “Ôi chị muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một mình ở chốn này!”. Muối To sụt sùi kể: “Số kiếp của chị khổ lắm, tủi nhục lắm... hư, hư... còn em sống thế nào?”. “Tuyệt lắm chị ơi! - muối Bé hí hửng - khi em hòa tan trong nước biển, em được bay lên trời, thỏa thích ngắm Trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho Trái đất thêm xanh tươi. Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên Trái đất trước khi về biển, chuẩn bị một hành trình tuyệt vời khác... Thôi em chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn”.
Nhìn muối Bé hòa mình với dòng chảy, xa dần... bỗng dưng muối To thèm khát cuộc sống như muối Bé, muốn hòa tan, hòa tan... Nhưng... chao ôi, quá muộn rồi? Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta chà đạp!
vBulletin® v3.8.6, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.